Trần Miểu nhìn mười người đang ngồi quây quần trong tiểu viện, trong lòng thoáng dâng lên chút cảm khái.
Ai có thể ngờ một gã âm tu non nớt từng lẽo đẽo theo sau Chung Tài năm xưa, nay lại có thể tụ tập được ngần này người bên cạnh. Còn Chung Tài kề cận thuở ban đầu, lúc này đã chẳng thấy bóng dáng đâu nữa.
Quả nhiên thế sự vô thường!
Thầm cảm thán một tiếng, Trần Miểu lần lượt đưa mắt nhìn từng người.




